Tôi nhớ rất rõ ngày hôm đó.
Không phải vì tôi chốt được một deal lớn.
Mà vì lần đầu tiên trong nghề, tôi cảm thấy mình không còn ở thế “xin khách mua” nữa.
Hôm đó, điện thoại tôi không rung liên tục.
Không có tin nhắn hỏi giá dồn dập.
Không có cuộc gọi hối hả.
Chỉ có một tin nhắn đến rất chậm, vào gần 9 giờ tối.
“Anh nghĩ kỹ rồi.
Anh muốn làm việc với em.”
Tôi nhìn màn hình gần 10 giây.
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì tôi nhận ra mình đã chờ khoảnh khắc này rất lâu.
Khách này, tôi gặp lần đầu cách đó hơn một tháng.
Không thân.
Không nói chuyện nhiều.
Không “wow” từ những câu đầu tiên.
Anh chỉ hỏi vài câu rất bình thường.
Và rồi… im lặng.
Ngày trước, tôi sẽ sốt ruột.
Tôi sẽ nhắn thêm.
Gọi thêm.
Gửi thêm tài liệu.
Nhưng lần này thì khác.
Tôi không cố gắng kéo anh ấy quay lại.
Tôi chỉ làm đúng một việc.
Tôi tiếp tục làm công việc của mình –
viết bài phân tích thị trường,
đăng story đi dự án,
chia sẻ những góc nhìn rất cá nhân về đầu tư,
những câu chuyện thắng – thua của khách cũ.
Không nhắm vào anh.
Không tag tên.
Không nhắn riêng.
Chỉ là… tôi xuất hiện đều đặn, đúng vai trò của một người làm nghề nghiêm túc.
Có những ngày tôi quên luôn rằng mình từng nói chuyện với anh.
Cho đến một buổi chiều,
anh chủ động nhắn:
“Bài em đăng hôm qua, đoạn nói về việc mua sai thời điểm… anh thấy đúng.”
Tôi không trả lời ngay.
Không phải vì cao giá.
Mà vì tôi không còn sợ mất khách nữa.
Tôi trả lời sau đó khoảng 2 tiếng, rất ngắn:
“Dạ, vì em từng thấy nhiều người trả giá cho việc vào sai nhịp rồi ạ.”
Chỉ vậy.
Cuộc nói chuyện bắt đầu từ đó.
Không nhanh.
Không dồn dập.
Không ép.
Anh hỏi ít.
Nhưng hỏi đúng.
Và lần đầu tiên, tôi không cố “thuyết phục”.
Tôi chỉ nói những điều tôi thực sự tin.
Có một khoảnh khắc rất nhỏ,
nhưng tôi nhớ mãi.
Anh hỏi:
“Nếu là tiền của em, em có mua không?”
Ngày xưa, tôi sẽ trả lời ngay: “Dạ có anh.”
Nhưng lần này, tôi im lặng.
Khoảng 5 giây.
Rồi tôi nói:
“Nếu là tiền của em,
em sẽ mua – nhưng không phải căn này, và không phải hôm nay.”
Anh sững lại.
Tôi nói tiếp, chậm rãi:
“Em nghĩ anh hợp với một nhịp khác.
Nếu em bán cho anh căn này, em có tiền nhanh.
Nhưng anh có thể mất lợi thế.”
Sau đầu dây, im lặng.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra một điều:
Lần đầu tiên trong nghề, tôi không nói để bán.
Tôi nói để giữ uy tín của chính mình.
Và chính lúc đó,
tôi được chọn.
Hai tuần sau,
anh quay lại.
Không hỏi giá.
Không hỏi chính sách.
Anh chỉ nói:
“Anh muốn làm việc với em, vì anh tin em sẽ không bán thứ không tốt cho anh.”
Đó không phải lời khen.
Đó là sự xác nhận vị thế.
Ngày chốt cọc, mọi thứ diễn ra rất nhẹ.
Không căng thẳng.
Không mặc cả nhiều.
Không phải đẩy FOMO.
Tôi chỉ nói một câu:
“Căn này đúng nhịp anh đang tìm.
Nếu anh ok, mình đi tiếp.
Không thì em vẫn giữ quan điểm cũ.”
Anh cười.
“Đi tiếp.”
Sau khi ký xong,
anh nói thêm một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ:
“Anh chọn em không phải vì căn này rẻ hơn.
Mà vì anh cảm thấy em đứng về phía anh.”
Tối hôm đó,
tôi ngồi một mình và nhận ra:
Mình đã bước qua một ngưỡng rất khác của nghề.
Không còn là sales chạy theo khách.
Mà là người được khách lựa chọn để đồng hành.
Nếu anh đang đọc bài này,
và anh là sales Gen Z – 2000 đến 2004,
mới vào nghề,
đã từng bị ghost,
từng bị so sánh,
từng “rớt deal phút 90”…
Thì em muốn anh nhớ một điều:
Ngày anh ngừng cố gắng được chọn,
là ngày anh bắt đầu được chọn thật sự.
Khách hàng không tìm người nói hay nhất.
Họ tìm người dám nói thật,
dám từ chối,
và dám chịu trách nhiệm cho lời nói của mình.
Thành công trong sales không đến từ việc thắng nhiều deal.
Mà đến từ khoảnh khắc anh nhận ra:
“Mình không cần phải bán bằng mọi giá nữa.”